Bài đăng diễn đàn

luckyluckily2000
26 thg 1, 2022
In Dưới tán cây thầu dầu
Ai cũng lo lắng khi tôi quyết định lấy chồng là một người ngoại đạo. Đương nhiên ai cũng sợ tôi sẽ thiệt thòi, sẽ dễ xa Chúa hoặc gặp nhiều khó khăn trong việc giữ đạo. Bản thân tôi lại chưa từng lo lắng về điều đó, vì tôi biết rằng anh sẽ không như vậy, anh sẽ thấu hiểu và tôn trọng tôi cũng như tôn trọng đạo của tôi. Là một người Huynh trưởng, tôi dành nhiều thời gian cho nhà thờ, nhiều lúc không còn thời gian để tôi và anh hẹn hò. Anh chưa bao giờ khó chịu hay cằn nhằn tôi về điều đó. Thậm chí chính anh còn là người chở tôi tới nhà thờ, còn làm quen với các người bạn của tôi trên nhà thờ. Biết tôi có sở thích tìm hiểu các nhà thờ nên anh cũng không ngần ngại chở tôi đi xa, còn ngồi nghe tôi luyên thuyên kể về nhà thờ đó, rồi còn mua tràng hạt do các sơ bán để tặng tôi. Anh không hiểu rõ vai trò của tràng hạt, anh chỉ biết một điều này, mua để ủng hộ và giúp đỡ các sơ. Chúng tôi đã kết hôn. Hiện anh vẫn chưa theo đạo. Tôi không biết sau này thế nào. Nhưng điều tôi nhận ra lúc này là anh rất quý mến đạo Công giáo. Dần dần anh cũng tìm hiểu thêm về đạo. Chính anh cũng mong muốn rằng con của chúng tôi sau này sẽ được giáo dục trong môi trường Công giáo, được như vậy thì con cái chúng tôi sau này sẽ sống tốt hơn. Tôi cũng đã từng hỏi tại sao anh lại có thái độ như vậy, anh chỉ nói vì anh nhìn vào con người tôi và những người trong đạo của tôi mà anh muốn như thế. Các bạn thân mến! Dù là một Huynh trưởng, sinh ra và lớn lên trong một gia đình toàn tòng, nhưng tôi, cả gia đình tôi nữa, chưa bao giờ nghĩ là sẽ buộc chồng tôi phải theo đạo. Là một Huynh trưởng, tôi hiểu, việc buộc bạn đời theo đạo sẽ không tốt bằng việc mình dùng cách sống trong theo lời dạy của Đức Giêsu. Tôi nhớ có lần Đức giáo hoàng Phanxicô nói, truyền giáo không phải là việc cải đạo người khác, cho bằng là cuốn hút người khác nhờ đời sống chứng tá của mình. Rõ ràng, câu chuyện của hai vợ chồng tôi là một bằng chứng cho điều đó. --- Chị nhỏ ---
Chiếc lá #5 content media
0
0
59
luckyluckily2000
02 thg 1, 2022
In Dưới tán cây thầu dầu
Không biết mọi người nghĩ thế nào về việc trở thành một Huynh trưởng. Đối với mình, đó là một ơn gọi của Chúa, một điều rất thiêng liêng. Thời gian còn non trẻ, lúc đó mình vẫn còn đang học lớp Nghĩa sĩ, mình đã nghĩ sẽ không bao giờ trở thành một Huynh trưởng, mặc dù trong thâm tâm, mình vẫn muốn được giống như các anh chị, nhưng lại tự ti vì bản thân quá nhút nhát và hay sợ sệt. Và rồi vì nhiều lý do mà mình ngừng sinh hoạt. Mình cứ nghĩ như vậy là hết, mình sẽ không bao giờ quay lại Đoàn thiếu nhi nữa. Rồi một ngày, một người bạn đã kêu gọi mình quay lại. Mình đã tham gia khóa đào tạo Dự trưởng năm đó. Cứ nghĩ tới đó là đã ổn rồi, nhưng không, ngay trước tuần tuyên hứa, mình lại gặp một biến cố lớn. Gia đình mình lúc đó xảy ra nhiều vấn đề nên mình bị cấm ra khỏi nhà. Đối với một đứa thích đi đây đi đó, gặp gỡ mọi người thì đó quả thật là một cú sốc. Nó khiến bản thân mình cảm thấy nặng nề, chán nản. Lần này mình sợ bản thân không giữ được lời tuyên hứa đó, nghĩ chắc mình không thể tiếp tục và đã có ý định ngưng tất cả mọi thứ. Thầy phụ trách lúc ấy và bạn bè đều hỏi thăm, mình cũng không ngần ngại tâm sự. Thầy cùng bạn bè đã khuyên mình cứ tiếp tục đi, còn có thể phục vụ được tới khi nào thì hay lúc ấy thôi, miễn là cứ làm hết mình, tương lai không ai biết trước được. Cuối cùng mình quyết định tiếp tục, mọi sự đều phó thác vào Chúa vậy. Giờ thì mình cũng đã dạy giáo lý được 7 năm rồi. Đối với mình, cả một hành trình dài và chông chênh đó, mọi sự diễn ra, tất cả đều là ý Chúa; trong mọi việc đều có Chúa ở bên và mình luôn tin tưởng vào điều đó. --- Lucky ---
Chiếc lá #4  content media
2
0
86
 

luckyluckily2000

Thao tác khác